Tôi – Thanh niên thời chinh chiến
Tôi – người thanh niên lớn lên thời chinh chiến,
Theo tiếng gọi quê hương, buông bút mực lên đường.
Bao năm tháng quân trường, áo chiến binh thay áo thư sinh,
Rèn luyện thân tâm, quyết giữ vững niềm tin.
Ngày rời quân trường, đời lính đi khắp bốn vùng chiến thuật,
Từ miền Tây sông nước đến cao nguyên lộng gió.
Ra đến địa đầu giới tuyến, nơi mũ xanh Thủy Quân,
Tay súng thay bút mực, quyết đem yên bình đến quê nhà.
Rồi một ngày, bên bờ Thạch Hãn, Quảng Trị kiêu hùng,
Anh đã hiên ngang nằm xuống, trở về với đất mẹ.
Thân anh để lại bên bờ Thạch Hãn, nơi chiến trường khốc liệt,
Hồn anh theo mây gió, bay về phương trời xa.
Nơi quê nhà Vũng Tàu, mẹ già nhận hung tin,
Thằng Năm nay đã thiên thu, lòng mẹ quặn thắt.
Năm ơi, ai đã gây đau thương này?
Ai đem chiến tranh, chia lìa mẹ con mình?
Đem ý thức hệ ngoại bang, nát tình mẹ con,
Nát tình dân tộc, để quê hương mãi đau thương.
Họ có hiểu được nỗi đau của bao người mẹ,
Của triệu người dân Việt vì họ mà mãi xót thương không?
Ôi đau thương này bao giờ mới qua,
Khi lòng người còn chia rẽ, hận thù chưa nguôi.
Nguyện cầu cho đất nước thanh bình,
Để không còn ai phải hy sinh như anh.
***
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025
|