Dâu xa xứ lạ
Dâu xa xứ lạ buồn tênh
Lênh đênh thân phận, chênh vênh kiếp người
Chưa từng quen biết một lời
Đành theo duyên số, một đời xa quê.
Ngỡ rằng bên ấy phu thê
Nào hay lấy chồng chẳng khác tôi đòi
Tiếng Hàn chẳng hiểu đôi lời
Sáng ra hầu hạ, tối rồi khóc thầm.
Mẹ chồng nghiêm khắc âm thầm
Đến cha chồng cũng lạnh lùng ánh nhìn
Bữa cơm dọn dẹp một mình
Việc nhà từ sớm đến khi đêm về.
Nhớ quê, nước mắt cận kề
Lá rơi lòng lạnh, dãi dề tháng năm
Chồng thì đi sớm về thăm
Vài câu lặng lẽ, âm thầm như không.
Có khi chịu cảnh bão giông
Đòn roi rơi xuống, nghẹn lòng, bầm thân
Biết ai thấu nỗi muôn phần
Xa cha, xa mẹ, một lần lỡ duyên.
Cũng vì nghèo khổ triền miên
Nghe lời mai mối, tưởng yên phận hèn
Ai ngờ đất khách không quen
Làm dâu đất Hàn, lệ chen từng ngày.
Muốn về, sợ nhục, sợ cay
Sợ cha mẹ tủi, sợ bầy em đau
Giấc mơ áo cưới hôm nào
Giờ là địa ngục lao đao kiếp người.
***
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025
|