Phở Tị Nạn
Biển đêm lạnh cắt làn da,
Con thuyền nhỏ lắc giữa tà dương xa.
Sau lưng khói lửa quê nhà,
Trước mặt là bến lạ, là miền mù khơi.
Mẹ ôm con giữa mưa rơi,
Cha cầm mái chèo rã rời bàn tay.
Gói ghém chỉ mấy thứ này –
Ít gạo, chút quế, gừng cay, hồi tròn.
Bao năm đất lạ mỏi mòn,
Người Việt tị nạn vẫn còn nhớ quê.
Nước trong bát phở đề huề,
Như dòng ký ức tràn về bờ xưa.
Từ phố nhỏ ở Canada,
Đến Sydney nắng, Tokyo mưa phùn,
Paris gió thổi ngập hồn,
California sáng mùi thơm phở bay.
Tô phở chẳng chỉ là cay,
Là ngọt, là béo – là ngày Việt Nam.
Là bờ tre, bến nước, đêm trăng,
Là câu vọng cổ, giọng thầm mẹ ru.
Bao người ăn phở tha phương,
Ngỡ như ngồi lại bếp nhà quê hương.
Phở thành sứ giả tình thương,
Chở theo tiếng Việt, nỗi vương khắp trời.
Ngày nay phở khắp bốn phương
mang tình dân tộc, nhớ về cố hương
một thuở sài gòn vấn vương năm nào.
***
Henry Thanh
Composer and Lyricist
henrythanh@yahoo.com
Vancouver, August/2025
|