banner
 
Home Page
Daily News
Tin Viet Nam
vanhoc

 
Home
 
Saigon Bao.com
Saigon Bao 2.com
Mobile
Directory
 
Liên Lạc - Contact
 
Liên Lạc - Contact
 
 
 
Tin Tức
 
Á Châu
Chính Trị
Cộng Đồng
Cộng Sản
Dân Chủ
Điểm Báo
Giao Thông
Hoa Kỳ
Môi trường
Phụ Nữ
Sức Khoẻ
Thế Giới
Tin Dân Chủ
Tin Hàng Ngày
Tin Nội Địa
Tỉnh Thành
Tổng Hợp
Trung Quốc
 
Disclaimer
SaigonBao.com

1999-2021 All rights reserved
 
- (Am Lich)
 
 
 
Diem Bao industry lifestyle
 
science - mobile - computer - Internet - Defence
 
tinh thanh
 
 
 
Daily News and News Release
 
 
 
 

           NHÀ VIỆT NAM
                                           NGÔ ĐÌNH DIỆM RESEARCH  CENTER
                                  Tạo tình thân hữu - Củng cố niềm tin - Trao đổi kinh nghiệm       
                                                    Liên lạc: muondoi.vietnam@gmail.com
                 __________________________________________________________
                                                                                                     Tin thư bộ mới số 01

                            NGÀY QUỐC KHÁNH 26 THÁNG 10
                            
Thưa quý Niên trưởng
Thưa quý chiến hữu

Thay mặt cho Ban Liên Lạc Liên Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm, chúng tôi trân trọng gửi đến quý Niên trưởng cùng quý chiến hữu Tin thư Nhà Việt Nam bộ mới số 01 nhân dịp kỷ niệm lần thứ 66 ngày Quốc Khánh 26 tháng 10 năm 1956 cũng là ngày ban hành Hiến Pháp Việt Nam Cộng Hòa.
Chế độ Cộng Hòa tại Miền Nam được mệnh danh là chế độ Cộng Hòa Nhân Vị. Câu hỏi cần đặt ra là: lý do nào quý vị Lãnh Đạo thời ấy lại muốn đặt Chủ Nghĩa Nhân Vị làm nền tảng cho chế độ Việt Nam Cộng Hoà? Câu trả lời đơn giản rất dễ hiểu như sau:

         Nước mình bị giặc phương Bắc đô hộ cả một ngàn năm (từ 111 trước TC đến 939 sau TC). Rồi từ khi tổ tiên ta thâu hồi độc lập được gần một ngàn năm (939 đến 1858), giặc Tây lại đem quân xâm chiếm nước ta làm thuộc địa. Thử hỏi nếu tổ tiên và cha ông ta không vùng lên đấu tranh thì làm gì đất nước có độc lập - tự do? Lợi dụng thời cơ kết thúc Thế Chiến thứ 2, nhân dân ta một lần nữa đã vùng lên đánh đuổi giặc Pháp để giành lại độc lập cho dân tộc. Tiếc rằng cuộc đấu tranh ấy đã bị tập đoàn Cộng Sản Hồ Chí Minh lợi dụng để nhuộm đỏ đất nước. Bởi đó, thay vì được hưởng một nền hòa bình, độc lập thật sự thì đất nước Việt Nam lại rơi vào cuộc chiến tranh ý thức hệ do Cộng sản gây nên. Với chủ trương đấu tranh giai cấp mà điển hình là Cuộc Cải Cách Ruộng Đất, tập đoàn Cộng sản Hồ Chí Minh đã hiện nguyên hình là thứ giặc ngoại xâm trá hình. Thứ giặc ngoại xâm này không phải đến từ bên ngoài nhưng chính là kẻ nội thù từ bên trong đội lốt chiêu bài giải phóng dân tộc mà thực chất là rước chủ nghĩa Mác Lê vào thống trị, tự nguyện làm tay sai cho Đệ Tam Quốc Tế. Cái chủ nghĩa ngoại lai với chủ trương tam vô (vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo) và đấu tranh giai cấp làm phương châm đã đưa dân nước đến chỗ làm nô lệ cho Đế Quốc Cộng sản do trùm Đỏ Staline lãnh đạo. Chính trong mưu đồ nhuộm đỏ Đông Dương, Việt gian Cộng sản đã cấu kết với Thực Dân Pháp chia đôi đất nước, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới cho hai miền Nam - Bắc qua Hiệp Định Genève 1954. Miền Bắc Cộng Sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Miền Nam Quốc Gia do Quốc Trưởng Bảo Đại lãnh đạo, nhưng đã ủy nhiệm cho Thủ Tướng Ngô Đình Diệm toàn quyền điều hành. Lúc đó, vua Bảo Đại đã rời Việt Nam sang cư ngụ ở miền Nam nước Pháp.
Theo Hiệp Định Genève 1954, cả hai bên có thời hạn 300 ngày để di chuyển cơ sở và nhân sự của mình về miền đã được quy định. Dó đó, những người quốc gia không chấp nhận chủ nghĩa Cộng Sản đã di chuyển vào Miền Nam cùng với gần một triệu người di cư từ miền Bắc. Trong khi đó, thay vì phải rút hết ra miền Bắc, tập đoàn Cộng Sản Hồ Chí Minh đã để lại miền Nam nhiều cơ sở và hàng vạn cán bộ nằm vùng cùng các đơn vị võ trang. Chúng đã chôn giấu vũ khí để chờ thời cơ nổi dậy. Bởi đó, Miền Nam dưới sự lãnh đạo của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm đã phát động Phong Trào Tố Cộng nhằm tiêu diệt các cơ sở nằm vùng của chúng, đồng thời tuyên bố tẩy chay Tổng Tuyển Cử vào năm 1956 vì Việt Cộng vi phạm Hiệp Định Genève, không tôn trọng quyền Tự Do của nhân dân Việt Nam. 
Miền Nam lúc đó dưới danh nghĩa Quốc Gia Việt Nam đứng đầu là Quốc Trưởng Bảo Đại vẫn còn nằm trong Khối Liên Hiệp Pháp cùng với Miên và Lào. Tình hình lại rất là phức tạp, vì ngoài Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, còn có ba Giáo Phái Cao Đài, Hòa Hảo và Bình Xuyên với Quân Đội riêng, không chịu sự chỉ huy của Chính Phủ. Vả lại, mỗi Giáo Phái hùng cứ một phương. Cao Đài lấy Tây Ninh làm thủ phủ. Bình Xuyên với Bẩy Viễn trấn đóng ở vùng Sài Gòn, Chợ Lớn, Bà Rịa, Vũng Tàu, nắm Công An và chỉ huy Sòng Bài Kim Chung Đại Thế Giới và Bình Khang. Giáo phái Hòa Hảo với Lê Quang Vinh tự Ba Cụt trấn ở Miền Tây (Long Xuyên, Châu Đốc, Cần Thơ). Thử hỏi: với tình hình như thế thì làm sao phe Quốc Gia có thể đối phó hữu hiệu với sự xâm lăng phá hoại của Cộng Sản?
         Trách nhiệm của Thủ Tướng Ngô Đình Diệm và tân chánh phủ chấp chánh ngày 07-07-1954 quả thật là nặng nề. Nhiều người đã tỏ ra bi quan, thầm nghĩ rằng chính phủ này khó lòng tồn tại được 6 tháng. Vậy mà chính phủ Ngô Đình Diệm đã vượt qua được cơn thử thách tưởng chừng như một phép lạ. Chính Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, trongBản Tuyên Cáo ngày 26-10-1955 thành lập chế độ Cộng Hòađã viết:“Một năm trước đây, giữa lúc nhân tâm xao xuyến lo âu, nào ai trong chúng ta có thể đinh ninh rằng một ngày không xa, chúng ta ra khỏi được một tình trạng khốn đốn hầu như tuyệt vọng. Nhưng trong những giờ đen tối nhất của lịch sử, dân tộc ta đã luôn luôn vùng dậy, muôn người như một, phá vòng vây khốn, để mở lấy con đường độc lập và tự do”. Vậy Chính phủ Ngô Đình Diệm đã làm những gì?
Trước hết, chính phủ Ngô Đình Diệm lo việc ổn định tình hình, thống nhất các lực lượng bằng việc kêu gọi các Giáo Phái về hợp tác với chính phủ để xây dựng một Quân Đội Quốc Gia thống nhất. Phần lớn các Giáo phái đã về hợp tác. Một số phần tử ngoan cố như Bảy Viễn, Lê Quang Vinh tự Ba Cụt đã bị quân chính phủ dẹp tan qua các chiến dịch Nguyễn Huệ, chiến dịch Thoại Ngọc Hầu, vân vân.
Tiếp đến,Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạnggồm nhiều đoàn thể chính trị quốc gia thấy rằng Vua Bảo Đại trên danh nghĩa là Quốc Trưởng Quốc Gia Việt Nam lại chạy qua nằm lì ở Pháp, không chịu về nước lo chu toàn trách nhiệm. Trong khi đó, ông lại nghe lời xúi bẩy của thực dân và nhóm tay sai Trần Văn Hữu, Nguyễn Văn Tâm, Nguyễn Văn Hinh ra lệnh triệu hồi Thủ Tướng Ngô Đình Diệm qua Pháp, thực chất là để truất quyền. Cho nên Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng đã phát động Phong Trào Truất Phế Bảo Đại và suy tôn Thủ Tướng Ngô Đình Diệm lên vai trò Quốc Trưởng, thực hiện Trưng Cầu Dân Ý để Quốc Dân quyết định chọn lựa giữa Bảo Đại và TT Ngô Đình Diệm. Kết quả, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm được đa số dân chúng tín nhiệm trong vai trò lãnh đạo quốc gia. Từ biến cố quan trọng này, để tạo một hình ảnh đẹp trong việc đối phó với âm mưu xâm lược và tuyên truyền của Cộng Sản Bắc Việt, Quốc Gia Việt Nam đã mạnh dạn thành lập chế độ Cộng Hòa quaBản Hiến Ước Tạm Thời số 1 ngày 26 tháng 10 năm 1955, tiến hành tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến qua dụ số 8 ngày 23 tháng Giêng năm 1956, soạn thảo và ban hành Hiến Pháp ngày 26 tháng 10 năm 1956. Từ đây, nền Cộng Hòa Việt Nam với Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ổn định được tình hình, xây dựng Miền Nam thành một quốc gia trù phú, gây ảnh hưởng lớn lao trên trường quốc tế, lấn át cả bộ mặt lem luốc của Hồ Chí Minh và đồng bọn ở Miền Bắc vừa bị dư luận lên án nặng nề về cuộc Cải Cách Ruộng Đất và Đấu Tố Địa Chủ gây biết bao tang tóc cho dân tộc.
Nói tóm lại, trong hai năm trời (1954-1956), Miền Nam Quốc Gia dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã làm được những việc phi thường: đưa được gần một triệu đồng bào di cư từ Bắc vào Nam, giúp đỡ cho có nơi ăn chốn ở, tạo công ăn việc làm, dẹp tan các giáo phái, thống nhất lực lượng quốc gia, thành lập chế độ Cộng Hòa, đẩy mạnh Phong Trào Tố Cộng, khởi sự xây dựng các Khu Trù Mật và Dinh Điền làm cho đời sống nhân dân Miền Nam vững mạnh và sung túc.
         Người viết đã dài dòng lược thuật lại tình hình Miền Nam thời đó để độc giả và nhất là giới trẻ có thể dễ dàng nhận ra chủ trương, đường lối của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa. Nguyên nhân vì sao tình hình lại diễn tiến như thế? Và vì sao lại có khẩu hiệu “Bài Phong, Đả Thực, Diệt Cộng”.  Bài phong là bài trừ phong kiến tức là xóa bỏ chế độ quân chủ với ông vua ăn chơi chẳng làm việc gì cho đất nước. Đả thực là đuổi thực dân Pháp ra khỏi lãnh thổ vì lúc đó thực dân Pháp và đoàn quân viễn chinh vẫn còn tại Đông Dương. Cho nên, chính phủ Việt Nam đã yêu cầu Thực dân Pháp rút về nước, giải tán Liên Bang Đông Dương, trả lại chủ quyền kinh tế, tài chánh, ngoại giao cho ba nước Việt Miên Lào. Và Diệt Cộng là vì Cộng Sản VN khi rút về Miền Bắc theo Hiệp Định Genève 1954, đã cố tình vi phạm Hiệp Định Genève 1954 bằng cách để lại miền Nam hàng chục ngàn cán bộ và cơ sở nằm vùng cùng nhiều đơn vị võ trang. Cho nên Phong Trào Tố Cộng ra đời. Đây có thể là cao điểm của cuộc Chiến Tranh Lạnh giữa Đông và Tây (tạm thời gọi Đông là Cộng Sản do Nga Sô lãnh đạo và Tây là Thế Giới Tự Do do Hoa Kỳ lãnh đạo). Miền Nam lúc đó với danh nghĩa là Việt Nam Cộng Hòa trở thành tiền đồn chống Cộng của Thế Giới Tự Do tại Vùng Đông Nam Á. Nhìn lại thực trạng Miền Nam vừa thu hồi Độc Lập, còn rơi rớt nhiều di hại do các thế lực Thực Dân, Phong Kiến và Cộng Sản để lại như cuộc sống nhân dân còn cách biệt giữa giàu, nghèo; giáo dục chưa được mở mang; hạ tầng cơ sở còn non kém; nạn khủng bố ám sát do Cộng Sản và tay sai gây ra, vân vân. Cho nên chính phủ quốc gia phải đưa ra chủ trương đường lối nào hay, đẹp, đáp ứng được tình hình và nguyện vọng nhân dân. Đó là Chủ nghĩa Nhân vị nhằm đấu tranh và bảo vệ phẩm giá và quyền tự do của người dân qua chủ trương Nhân vị Cộng Đồng - Đồng Tiến Xã Hội. Là nền móng cho chế độ Cộng Hoà. Chủ Nghĩa Nhân Vị đối đầu với chủ nghĩa Cộng Sản Mác Lê. Lời Mở Đầu của bản Hiến Pháp 26-10-1956 đã ghi rõ như sau:
      Tin tưởng ở tương lai huy hoàng bất diệt của Quốc gia và Dân Tộc Việt Nam mà lịch sử tranh đấu oai hùng của Tổ Tiên và ý chí quật cường của toàn dân đảm bảo;
   Tin tưởng ở sự trường tồn của nền văn minh Việt Nam, căn cứ trên nền tảng duy linh mà toàn dân đều có nhiệm vụ phát huy;
   Tin tưởng ở giá trị siêu việt của con người mà sự phát triển tự do, điều hòa và đầy đủ trong cương vị cá nhân cũng như trong đời sống tập thể phải là mục đích của mọi hoạt động Quốc Gia;
Chúng tôi, Dân biểu Quốc Hội Lập Hiến:
   Ý thức rằng Hiến Pháp phải thể hiện nguyện vọng của nhân dân, từ Mũi Cà Mau đến Ải Nam Quan.
Nguyện vọng ấy là:
-        Củng cố Độc lập chống mọi hình thức xâm lăng thống trị;
-        Bảo vệ Tự do cho mỗi người và cho Dân Tộc;
-        Xây dựng Dân Chủ về chánh trị, kinh tế, xã hội, văn hóa cho toàn dân trong sự tôn trọng nhân vị;
   Ý thức rằng quyền hưởng tự do chỉ được bảo toàn khi năng lực phục tùng lý trí và đạo đức, khi nền an ninh tập thể được bảo vệ và những quyền chính đáng của con người được tôn trọng;
   Ý thức rằng nước ta trên con đường giao thông và di chuyển Quốc Tế, dân tộc ta sẵn sàng tiếp nhận các trào lưu tư tưởng tiến bộ để hoàn thành sứ mạng trước Đấng Tạo Hóa và trước Nhân loại là xây dựng một nền văn minh nhân bản, bảo vệ và phát triển con người toàn diện.
 Sau khi thảo luận, chấp thuận bản Hiến Pháp sau đây”

Chủ Nghĩa Nhân Vị Duy Linh đã được đưa vào Hiến Pháp. Trong các Thông Điệp của Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng như các tài liệu của chế độ đã thường xuyên nói đến Chủ Nghĩa Nhân Vị. Thực tế, từ lý thuyết đến hành động bao giờ cũng có khoảng thời gian chuẩn bị để áp dụng, mức độ nhanh hay chậm là do lãnh đạo và cán bộ thi hành.
Lời Mở Đầu trong bản Hiến Pháp cho thấy Chủ Nghĩa Nhân Vị đã được trình bày khái quát làm nền tảng của chế độ, bởi đó, người ta hay dùng cụm từ chế độ Cộng Hòa Nhân Vị là vì vậy. Như đã nói trên Chủ nghĩa Nhân Vị nhằm bảo vệ quyền tự do và phẩm giá con người, phát triển con người toàn diện, chống lại chủ nghĩa Cộng sản duy vật - thứ chủ nghĩa coi con người là sản phẩm của lao động, là công cụ của tập thể, của Đảng Cộng sản, chủ trương đấu tranh giai cấp, hủy diệt tôn giáo và niềm tin vào thực tại thiêng liêng. Nhân vị là con người, là vị trí con người, đầu đội trời, chân đạp đất, là mục tiêu phục vụ, dùng sức cần lao để phục vụ và phát triển con người toàn diện. Trong khi đó Cá nhân trong chủ nghĩa Mác coi con người là công cụ, là phương tiện của tập thể. Khi so sánh Chủ nghĩa Nhân Vị và chủ nghĩa Mác, ta thấy hai bên đối nghịch nhau rõ rệt. Một đàng là duy linh, một đàng là duy vật. Một đàng là Cộng Đồng, một đàng là Tập Thể. Một đàng coi con người là mục tiêu phục vụ, một đàng coi con người là công cụ.

Trong lời Chúc Tết và hiệu triệu Quốc dân nhân dịp Tết Ất Mùi (1955), Thủ Tướng Ngô Đình Diệm nói: “Độc lập ngày nay đã thành một sự thực hiển nhiên. Nhưng đồng thời với cố gắng tranh đấu 1à để giải phóng đất nước, chúng ta phải thực hiện công cuộc giải phóng con người trong Xã Hội Việt Nam, nếu không, độc lập sẽ mất hết ý nghĩa.
Trong thế giới ngày nay, chủ nghĩa duy vật đang hoàng hành, phá hoại di sản tinh thần của các quốc gia, đe dọa nền văn minh tự do của nhân loại.
Trái lại, với chế độ Cộng sản phủ nhận giá trị con người – coi con người chỉ là một phương tiện trong guồng máy sinh hoạt của đoàn thể, trong khi chính con người phải là cứu cánh, chúng ta quyết tâm xây dựng Quốc Gia Việt Nam trên những nền tảng mới, lấy nhân bản làm cương vị, lấy tự do dân chủ làm phương châm, lấy công lý làm xã hội làm tiêu chuẩn.
Một chế độ dân chủ thực sự phải được thực hiện hoàn toàn trong phẩm giá và quyền tự do chính đáng của mỗi người và của mọi người, triệt để đả phá mọi hình thức cưỡng bách, áp bức mọi chính sách chỉ huy và nô lệ hóa nhân dân.
Một dự án thành lập Quốc Hội lâm thời hiện đã được nghiên cứu kỹ càng để mọi tầng lớp nhân dân tham gia việc nước. Đó là bước đầu để tiến tới công cuộc dân chủ hóa các guồng máy quốc gia.
Đồng thời, một chương trình kinh tế, xã hội sâu rộng phải được áp dụng với một quan niệm mới về quyền tư hữu để xác nhận địa vị ưu tiên của sức cần lao, thực hiện cuộc tiến bộ nhịp nhàng và toàn diện của quốc dân trên mọi địa hạt, vật chất cũng như tinh thần. Nguyên tắc nói trên phải được triệt để thi hành trong mọi ngành hoạt động…”

Chủ trương này đã được TT Ngô Đình Diệm nhắc lại qua Thông Điệp Ngày Song Thất 1961:

      Đồng bào thân mến
      Trên con đường cách mạng quốc gia để thực hiện nguyện vọng chung của chúng ta, tôi muốn nhắc nhở đồng bào lý tưởng và chánh nghĩa của cuộc chiến đấu ấy.
      Chủ nghĩa Nhân Vị, linh hồn của chế độ Cộng Hòa, là con đường chính xác để giải phóng con người. Nó là một cố gắng để tiến, tiến từ nội tâm tới lãnh vực vô biến và toàn thiện, tiến hóa từ cá nhân đến mọi người bằng sự thể hiện một xã hội công bằng và bác ái, nghĩa là một cộng đồng mà mọi người được phát triển và nẩy nở bởi sự hy sinh lẫn cho nhau. Sự nỗ lực để giải phóng toàn diện ấy giúp cho mọi người thoát khỏi tình trạng kém mở mang.
     Đối với con người Việt Nam, đường lối nhân vị chẳng những là một phương thức để tự thoát khỏi thực tại kém mở mang, mà còn là một đường lối duy trì những truyền thống tốt đẹp, phát huy những giá trị chính xác vĩnh viễn. Đường lối đó cởi mở, hoàn thiện mà không hủy hoại, canh tân và bổ túc cho được thêm phong phú. Chủ nghĩa Nhân Vị là đường tiến hóa và liên tục.
     Tất cả những điều đó bắt nguồn từ quan niệm tự do của chúng ta. Chúng ta là một dân tộc đã bao phen chiến đấu cho phẩm giá con người và nay vẫn còn tiếp tục chiến đấu. Tự do của chúng ta không phải là sự tìm kiếm quá trớn những phóng túng, hoặc mạo danh giải phóng, kỳ thực là điên rồ phá hoại của bọn Mác Xít: tự do phải là một nỗ lực để hợp lý hóa, nội tâm hóa, nhân đạo hóa, tiến hóa theo sự đòi hỏi của Chân và Thiện. Tự do của chúng ta không phải là cá nhân chủ nghĩa.
     Đương đầu với lối tự do Tư bản chia cách người với người và khiến người trở thành tù đày cho lòng vị kỷ.
     Đương đầu với đường lối Mác Xít, hạ giá con người xuống mức dụng cụ sản xuất.
     Chủ nghĩa Nhân Vị bảo vệ tự do cá nhân lẫn lợi ích công cộng.
     Đồng bào hãy nhìn những thực hiện và thành quả của những cố gắng của chúng ta trong bẩy năm vừa qua: một quốc gia vững chãi và tiến bộ do một cuộc cải tiến đại quy mô nâng cao mức sống ở khắp nơi: trường học, bệnh viện, đường xá, kinh rạch, phát triển cộng đồng, cải cách điền địa, nông tín cuộc, dinh điền, khu trù mật, thủ công, kỹ nghệ... tất cả đã chứng minh sự hữu hiệu của chủ nghĩa Nhân Vị.
                            ------------------------------------------------
    Vận mạng của tổ quốc ở trong tay các bạn. Chỉ bằng tình đoàn kết trong một chí hướng cao siêu, nhận mọi cố gắng và hy sinh, chúng ta mới có thể vượt mọi trở ngại. Chúng ta hãy diệt Cộng, để bảo vệ giống nói và cùng nhau tiếp tục xây dựng một xã hội trên công bằng và bác ái để trai gái già trẻ được sống trong sự nẩy nở, hoan hỷ, tự do và mến thương.

      Đồng bào thân mến,
Tôi tin chắc với đức tính cổ truyền của dân tộc ta, với lòng yêu nước mãnh liệt của đồng bào, với ý thức bổn phận và trách nhiệm của mỗi người, chúng ta sẽ hoàn toàn thành công trong cuộc Các mạng giải phóng con người Việt Nam.
      Xin ơn Trên phù hộ chúng ta

                                                          (Trích bản Thông Điệp của Tổng Thống
                                                    Việt Nam Cộng Hòa, ngày Song Thất 1961) 

Như đã nói trên, trong 9 năm cầm quyền (1954-1963), chính phủ VNCH dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã biến Miền Nam thành một quốc gia an bình, trù phú được thế giới kính nể. TT Ngô Đình Diệm đã được Tổng Thống Hoa Dwight Eisenhower mời thăm viếng Hoa Kỳ vào năm 1957. TT Eisenhower và phái đoàn chính phủ Hoa Kỳ đã ra tận phi trường, ngay cửa máy bay chào đón TT Ngô Đình Diệm. Dọc đường tiến vào thủ đô Hoa Thịnh Đốn, TT Ngô Đình Diệm cùng ngồi trên xe với Tổng Thống Eisenhower đã được đông đảo dân chúng Hoa Kỳ đứng hai bên đường chào đón nồng nhiệt. Ngoài những nghi lễ long trọng về ngoại giao dành cho vị nguyên thủ Việt Nam Cộng Hòa, TT Ngô Đình Diệm còn được Quốc Hội Lưỡng Viện Hoa Kỳ mời đọc diễn văn. Có lẽ trong lịch sử bang giao Hoa Kỳ, hiếm khi nào có cuộc đón tiếp long trọng dành cho vị nguyên thủ quốc gia đồng minh như Hoa Kỳ đã đón tiếp TT Ngô Đình Diệm hồi năm 1957. Chỉ tiếc rằng sau khi John F. Kennedy thuộc Đảng Dân Chủ lên cầm quyền kế vị TT Eisenhower năm 1961, đã thay đổi chính sách tại Đông Dương. Chính quyền Kennedy muốn thực hiện giải pháp "trung lập hóa Ai Lao" và giành quyền chỉ đạo chiến tranh tại Việt Nam. Nhân thấy chủ trương trung lập hóa Ai Lao là mối nguy hại cho VNCH và chỉ tạo cơ hội cho CSBV đưa quân xâm lược Miền Nam nên chính phủ VNCH quyết liệt chống lại giải pháp đó. Vì thái độ cương quyết của VNCH với giải pháp trung lập hóa Ai Lao, nên chính quyền Kennedy qua cơ quan CIA quyết định thực hiện âm mưu đảo chánh. Cuộc đảo chánh do CIA Hoa Kỳ đạo diễn đã xẩy ra ngày 1-11-1963, sát hại TT Ngô Đình Diệm và CV Ngô Đình Nhu, biến Miền Nam thành vũng lầy cho chính Hoa Kỳ và miền Nam trở thành miếng mồi ngon cho Cộng Sản.

Hậu quả của cuộc đảo chánh là VNCH sa vào vũng lầy không lối thoát vì giới lãnh đạo bất lực. Hệ thống an ninh bị phá vỡ hoàn toàn khi Dương Văn Minh ra lệnh phá bỏ Quốc sách Ấp Chiến Lược, một quyết định vô cùng ngu xuẩn và tệ hại, cho dù sau này có chương trình Xây Dựng Nông Thôn với sự yểm trợ dồi dào của Hoa Kỳ để thực hiện các dự án tự túc, nhưng không làm sao vãn hồi được tinh hình an ninh như trước ngày 1-1-1963. Người ta không ngờ rằng 12 năm sau (1975), bị Hoa Kỳ bỏ rơi, Việt Nam Cộng Hòa  liền bị Cộng Sản Bắc Việt với hậu thuẫn mạnh mẽ tử Nga Sô và Trung Cộng  tấn chiếm, đưa toàn lãnh thổ VN vào ách thống trị của độc tài Cộng Sản. Ngày 30 tháng 04 năm 1975 là kết quả đương nhiên của ngày 1-11-1963!

                            Quốc Hận thứ II: 30 tháng 04 năm 1975

Ngày 20 tháng 7 năm 1954 là ngày Quốc Hận thứ I: đất nước bị Thực dân và Cộng sản cấu kết chia đôi. Ngày 30-04-1975 là ngày Quốc Hận thứ II: đất nước Việt Nam bị đặt hoàn toàn dưới ách thống trị của Cộng Sản.
         Nhìn lại ngày đau thương của Dân Tộc từ 45 năm trước với bao biến cố xẩy ra theo dòng thời gian, mỗi người chúng ta không khỏi ngậm ngùi cho số phận một dân tộc đã chịu quá nhiều đau khổ vì chiến tranh mà hậu quả vẫn còn di hại đến ngày hôm nay. Trong khi các quốc gia khác cùng hoàn cảnh đói nghèo như Việt Nam vào thời điểm 45 năm trước, nay đã trở thành những Con Rồng Kinh Tế Á Châu, thời Việt Nam vẫn còn là nước chậm tiến, đói nghèo, lạc hậu thua xa các nước trong vùng như Đại Hàn, Đài Loan, Thái Lan, Hong Kong, Singapore, và Nhật Bản.
 Vì sao VN vẫn còn là một nước chậm tiến?

Ngụy quyền Cộng Sản Hà Nội huênh hoang gọi ngày 30-04-1975 là ngày Thống Nhất đất nước, sẽ đưa đất nước lên chủ nghĩa xã hội phồn vinh! Thực chất chỉ toàn là ảo tưởng và bịp bợm láo khoét vì chúng đã thẳng tay:
- Áp đặt chế độ độc tài dựa vào chủ nghĩa Mác Lê phi nhân và phi dân tộc.
- Tước đoạt mọi quyền tự do căn bản của người dân mà cụ thể là quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, quyền tự do sở hữu và kinh doanh .
- Thực hiện kinh tế chỉ huy bằng nền kinh tế quốc doanh, đánh tư sản mại bản, ngu dân và bần cùng hóa nhân dân theo đúng chủ trương "Trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ" như ở Miền Bắc từ thập niên 50 đưa đất nước lâm vào cảnh nghèo đói.
- Trả thù Dân Quân Cán Chính VNCH bằng cách đưa vào các trại tụ mệnh danh là học tập cải tạo, không thực tâm hòa hợp, hòa giải dân tộc như chúng tuyên truyền.
- Hủy diệt Văn hóa dân tộc, đề cao văn hóa vô sản dựa trên đấu tranh giai cấp.
- Chính sách dùng người "hồng hơn chuyên" không động viên được tiềm năng và sức mạnh của toàn dân.
Những chủ trương nói trên đưa đến hệ quả thảm hại khôn lường: một nước VN vẫn đói nghèo lạc hậu, không sao ngóc đầu lên được! Trước sự oán than của dân chúng, và nhất là chứng kiến những xáo trộn bao năm qua và nhất là sự sụp đổ thê thảm của chủ nghĩa Cộng Sản tại Đông Âu lan cả sang Đông Đức và Nga Sô (1989-1991), ngụy quyền Hà Nội vội bám theo quan thầy Trung Cộng kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc Việt Nam, để đổi mới bằng cái gọi là "Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa", một thứ chủ trương "đầu Ngô mình Sở" nhằm mục đích bảo vệ quyền hành và địa vị cho phe nhóm.
 Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Việt Cộng là dân Miền Nam ít nhiều hiểu rõ thực trạng đã phải nhắm mắt (bỏ qua Đảng) thực hiện chủ trương mở rộng, cho dân chúng phần nào được tự do làm ăn, kinh doanh và "khoán sản phẩm" để cứu vãn tình hình Kiệt đã phải thừa nhận: "Ngày 30-04, có triệu người vui, có triệu người buồn." 

Làm sao Việt Nam thoát được cảnh đói nghèo, lạc hậu?

Một nước nhược tiểu muốn trở thành quốc gia phát triển và hùng mạnh là phải có những chủ trương đường lối xây dựng dựa trên nền tảng vững chắc và khoa học. Không có sự quyết tâm của lãnh đạo và sự đồng tâm nhất trí của toàn dân để cùng nhau thực hiện một cuộc cách mạng tư duy nhằm thay đổi cục diện đất nước thời khó lòng mà tiến lên. Có tiến lên thời mới mạnh được: mạnh về chính trị, mạnh về quân sự, ngoại giao, mạnh về kinh tế, mạnh về văn hóa giáo dục, vân vân. Theo sự tương quan, mạnh về Chính trị là nhở quân sự mạnh. Quân sự mạnh là nhờ Kinh tế mạnh - Kinh Tế mạnh là do Khoa học kỹ thuật mạnh (tân tiến) - Khoa học kỹ thuật mạnh là do nên Giáo dục mạnh (nhân bản, khai phóng và dân tộc). Giáo dục mạnh là do đường lối chính trị đúng. Đường lối chính trị đúng là đáp ứng nguyện vọng của toàn dân, nghĩa là tôn trọng các quyền tự do và phẩm giá con người, cụ thể là có một xã hội tự do, dân chủ và nhân quyền để toàn dân có cơ hội đóng góp khả năng xây dựng, phát triển. Có chủ trương và đường lối chính trị đúng mà không có sự quyết tâm và đồng lòng của toàn dân thời khó mà khởi sự và vươn lên. Những đòi hỏi thiết yếu này thì không một chế độ độc tài phát xít, hay chế độ cộng sản trái đất này có được. Bởi vì như tên trùm Cộng Sản Lenin từng viết: "Nhà nước là công cụ của giai cấp này để đàn áp giai cấp khác. Nhà nước được lập nên không phải vì tự do. Nói cách khác, có nhà nước thì không có tự do; mà có tự do thì không có nhà nước. (L' État et la révolution).
Cho nên cái gọi là Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xây dựng trên nền tảng Mác Lê, và được lãnh đạo bởi một đảng độc tài chuyên chính là Đảng Cộng sản thời Việt Nam đói nghèo và lạc hậu là chuyện đương nhiên. Cộng Sản VN huênh hoang khoe khoang phát triển, thực chất chỉ là thứ phát triển kinh tế kiểu "gia công, làm mướn" cho ngoại bang. Cho nên khi chứng kiến thực trạng bi thảm, nghèo đói, èo ọt...  của đất nước suốt từ Bắc chí Nam kể từ ngày 30 - 4 - 1975, người ta đã đưa ra một nhận định hữu lý: Ngày 30-4-1975, kẻ thắng người thua đều thất bại:
- Cộng Sản Việt Nam thắng nhưng thất bại trong việc xây dựng đất nước dù có đủ điều kiện để xây dựng và phát triển. Thực chất Cộng sản Việt Nam chỉ giỏi phá hoại! Hô hào sản xuất mà chỉ sản xuất được toàn là "nghị quyết"! Nắm được quyền bính rồi, thống trị cả đất nước rồi, CSVN chỉ lo vơ vét làm giàu trên xương máu của nhân dân. Cả một tập đoàn từ lớn tới nhỏ không ai bảo ai tự động đi theo một chủ trương mới "từCộng sản biến thành Cộng hưởng" và tạo thành giai cấp Tư bản Đỏ!" Chúng mặc sức làm giàu, lo vơ vét, khiến đạo lý, phong hóa suy đồi, môi sinh và dinh dưỡng tệ hại, mặc cho thanh thiếu niên ăn chơi buông thả, tệ đoan xã hội lan tràn,  miễn là đừng đụng đến cái ghế của bọn chúng.
Đối ngoại còn tệ hại hơn nữa. Vì bám theo Tầu, xin Tầu viện trợ vũ khí đạn dược và đưa quân sang giúp đánh Tây, chỉ đạo phong trào Đấu Tố và Cải Cách Ruộng Đất giết hại hơn 300 ngàn người dân vô tội, nhờ Tầu giữ miền Bắc để xua quân tấn chiếm Miền Nam, và dĩ nhiên nhờ thì phải trả ơn bằng một cái giá bán nước cho Tầu qua kế hoạch "tằm ăn dâu". Tháng 9- 1958. Phạm Văn Đồng ký công hàm thừa nhận chủ quyền của Tầu Cộng trên biển đông, cụ thể là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Cho Tầu Cộng vào khắp ba miền khai thác, thuê đất trồng cây kỹ nghệ 50 năm. Chấp thuận cho Tầu khai thác Vũng Áng (nhà máy lọc thép Formosa) và khai thác mỏ Bô Xít ở Tân Rai, Tây nguyên, cho dân Tầu ra vào tự do buôn bán, thuê đất mua nhà, mở phố chợ, lấy vợ gả chồng, đẻ con, tự do làm ăn không bị kiểm soát. Cho Tầu Cộng ưu tiên khai thác ba Đặc khu: Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc với 99 năm thuê đất.
Nên biết rằng Hà Nội tự nguyện làm tay sai cho Nga Tầu, mà không nhận ra âm mưu thâm độc của hai đàn anh để tiếp tục làm tay sai và tự biến thành giặc ngoại xâm trá hình nhuộm đỏ quê hương đất nước. Thực chất, Nga Tầu chỉ lợi dụng chủ nghĩa Cộng Sản để mưu lợi ích cho chủ nghĩa Đại Hán, Đại Nga! Cho nên khi chủ nghĩa Cộng sản đã sụp đổ vào năm 1991 thời CSVN tỏ ra lúng túng, vội vàng bám theo Tầu Cộng và tiếp tục làm tay sai cho bọn Hán tộc nhằm duy trì quyền hành, địa vị! Chúng lý luận rằng, "theo Mỹ mất Đảng mà theo Tầu mất nước" nhưng chúng quyết định "thà mất nước còn hơn mất đảng". Theo Tầu Cộng thời còn đảng, nghĩa là còn đặc quyền, đặc lợi. Cho nên Tầu Cộng làm gì thời Việt Cộng làm theo. Chúng đâu biết rằng Tầu Cộng không bao giờ xa rời chủ nghĩa Đại Hán, không bao giờ từ bỏ tham vọng xâm lược Việt Nam. Chúng chỉ lợi dụng chủ nghĩa Cộng Sản để khuếch trương chủ nghĩa Đại Hán, nghĩa là thực hiện giấc mộng bá quyền và làm bá chủ thế giới. Chỉ có những kẻ ngây thơ, ngu si đần độn mới nghĩ rằng theo Tầu Cộng sẽ được Tầu Cộng che chở mà chúng sẽ không thực hiện dã tâm xâm lược và đồng hóa! 

Năm 1977, Cộng Sản VN xua quân qua Kampuchea đánh Pol Pot và Khờ Me Đỏ, đồng thời dựng Hun Sen lên làm lãnh tụ Kampuchea. Chỉ vài chục năm sau, Hun Sen phản bội Hà Nội theo Tầu Cộng. Hun Sen ngang nhiên rước Tầu Cộng vào lãnh thổ nhằm đe dọa Việt Cộng và cho Tầu Cộng thuê Sihanoukville làm căn cứ quân sự, giúp Tầu Cộng bành trướng thế lực ra Ấn Độ Dương. Quả thật là Việt Cộng tận tình giúp Hun Sen và khi đủ mạnh Hun Sen liền trở mặt theo Tầu!  Đường Lưỡi Bò chín đoạn ở Biển Đông và hệ thống đập thủy điện trên sông Mekong cùng tập đoàn Hun Sen Kampuchea tạo thành cái "Gọng Kìm Hán Tộc" khép chặt Việt Nam vào giữa! Với những hành động khiếp nhược đê hèn như vậy cho thấy tập đoàn Hà Nội hiện nguyên hình là bọn Việt gian bán nước
-Việt Nam Cộng Hòa thua vì không giữ được Miền Nam Tự Do. Đúng! Nhưng suốt trên hai chục năm (1954-1975) VNCH đã bảo tồn và phát huy được nền Văn hóa Dân tộc.
Hơn hai chục năm đó, lãnh đạo VNCH đã xây dựng được một nền dân chủ, tự do lành mạnh, tuy chưa hoàn hảo nhưng cũng đã đem lại hạnh phúc tự do no ấm cho người dân đồng thời tạo được uy tín và sự kính nể trên trường quốc tế. Chế độ VNCH đã xây dựng được nền giáo dục lành mạnh, bảo tồn và phát huy được nền văn hóa dân tộc rực rỡ vượt hẳn chế độ CS miền Bắc. Bao nhiêu tác phẩm văn học nghệ thuật mà ngụy quyền CS Hà Nội cho là đồi trụy, ủy mị của nhóm Tự Lực Văn Đoàn hay của các nhà văn tiền chiến như Đào Duy Anh, Vũ Ngọc Phan, Xuân Diệu, Thế Lữ, Lưu Trọng Lư, Hồ Dzếnh, Huy Cận, Nguyễn Công Hoan, Tô Hoài, Ngô Tất Tố, Bùi Hiển, và một số tác phẩm của Nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, vân vân... đều được chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam trân trọng, cho tái bản và cho vào chương trình giáo dục để các học sinh, sinh viên học hỏi. Ngay tác phẩm của một số các nhà văn, nhà thơ tiền chiến còn ở Miền Bắc đã gia nhập Đảng Cộng Sản vẫn được Miền Nam trân trọng vì giá trị văn học và lịch sử. Chẳng qua vì miếng cơm manh áo họ đã phải mang thân phận "bồi bút". Rõ ràng nhất là những nhà văn nổi tiếng ở Miền Bắc có sáng tác được những tác phẩm độc đáo như khi họ còn sống trong thời tiền chiến hay không? Tuyệt nhiên là không. Vì sống trong chế độ độc tài, bị tước đoạt hết quyền tự do, thời khả năng sáng tác của họ đã bị thui chột! Trái lại ở Miền Nam, dưới chế độ Cộng Hòa, mọi người được tự do sáng tác. Ngay những kẻ "ăn cơm quốc gia, thờ ma Việt Cộng" điển hình như học giả Nguyễn Hiến Lê đã biên soạn được hơn 100 tác phẩm. Giả sử Nguyễn Hiến Lê sống ở Miền Bắc dưới chế độ Cộng Sản thời ông có thể thoải mái ngồi đọc, viết và xuất bản như ở Miền Nam hay không? Chắc chắn là không và số phận của ông chắc chắn cũng không hơn gì Đào Duy Anh, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo!  
Sau khi tấn chiếm được Miền Nam, CSBV phát động phong trào "bài trừ văn hóa đồi trụy" bằng việc hô hào, gom góp, tịch thu sách vở, văn hóa phẩm của Miền Nam đem đốt sạch! Vậy mà chỉ sau một thời gian thất bại ê chề, chúng vội vàng phải cởi trói, phải đổi mới! 
Những gì Cộng Sản Bắc Việt đã kích VNCH với tất cả những ngôn từ tồi tệ và bỉ ổi nhất thì nay lại tận tình khai thác đón nhận trở thành cái "mode" của thời đại. Cứ coi lại nền âm nhạc nghệ thuật của VNCH, những ca khúc tỉnh cảm, gọi là "nhạc vàng" trước kia chúng chê là thứ văn hóa đồi trụy nay chúng lầy ra sử dụng và thưởng thức hằng ngày với cái tên mới là nhạc "bolero". Về văn học cũng vậy, hầu như chúng cho tái bản, cho in thả giàn các tác phẩm văn học và không còn dùng những ngôn từ hạ cấp để mạ lị phỉ báng nữa. Và nếp sống văn minh thì sao? Hầu như chúng phục hồi toàn vẹn. Dân chúng Miền Bắc thích học theo nếp sống văn hóa của Miền Nam. Từ lối ăn mặc đến cách xử thế rập khuôn và bắt chước của VNCH. Thậm chí như mẫu áo dài theo kiểu vẽ thời trang do bà Ngô Đình Nhu thực hiện để làm đẹp cho phụ nữ nay lại được cả nước khai thác tận tình, khai triển, vẽ kiểu cho đẹp và tân tiến hơn. Vân vân và vân vân. Cung cách đó (của Cộng Sản) được mệnh danh là "mạnh chống mạnh chấp". Cộng Sản càng chửi, càng chê, thời chúng lại càng ôm vào. Chưa nói đến tiến trình dân chủ hóa đất nước theo đúng xu thế của văn minh nhân loại, Miền Nam đã đi trước miền Bắc 20 năm.
         Trước thực trạng đói nghèo chậm tiến của đất nước, con đường duy nhất là phải thực hiện một cuộc Cách Mạng toàn diện mà khởi đầu là cách mạng tư duy tức cách mạng nhân sinh quan. Đúng như triết gia Hoa Kỳ William James từng nói: "Cuộc khám phá vĩ đại nhất của thế hệ hôm nay là người ta có thể thay đổi cuộc sống bằng việc  thay đổi thái độ tinh thần của mình". Cuộc cách mạng đó đã được thực hiện thời Đệ Nhất Cộng Hòa dưới sự lãnh của TT Ngô Đình Diệm. Nhưng nay TT Ngô Đình Diệm không còn nữa, nhưng Tinh Thần Ngô Đình Diệm vẫn tồn tại. Tinh thần đó là giành lại độc lập thật sự cho đất nước, bảo vệ chủ quyền Dân Tộc, sẵn sàng đón nhận mọi tinh hoa của nhân loại và nhất quyết không lệ thuộc một chủ nghĩa phi nhân và phi dân tộc nào, nhất quyết không để cho bọn bá quyền Bắc Kinh thực hiện âm mưu bành trướng và "Hán hóa" dân tộc Việt Nam. Nhất quyết loại trừ chủ nghĩa Cộng Sản mà ngày nay chúng đang biến thể thành "Cộng hưởng" để vơ vét làm giàu cho phe nhóm và làm đầy tớ cho giặc ngoại xâm!

                   Tinh Thần Ngô Đình Diệm là gì?

Giành lại Độc Lập thật sự cho Đất Nước. Đấu tranh, xây dựng nhằm đem lại Hạnh Phúc ấm no cho đồng bào.  Nhân Vị Cộng Đồng - Đồng Tiến Xã hội là chủ trương thiết thực đáp ứng xu thế và trào lưu dân chủ văn minh hiện đại được thể hiện qua Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc 12 tháng 10 năm 1948.

                            MINH XÁC MỘT CÂU NÓI  LỊCH SỬ
        
         Ai cũng biết, trước đây, hằng năm, ngày 26 tháng 10 là ngày Quốc Khánh, kỷ niệm ngày thành lập Đệ Nhất Cộng Hòa.
         Tại Dinh Gia Long, thường lệ mỗi năm, Tổng Thống Ngô Đình Diệm thường tỏ ra vui vẻ, thân mật với các vị Đại diện quân dân tới chúc mừng.
         Nhưng ngày 26-10- 1963 đã có  một không khí đặc biệt. Sau những chúc từ của đại diện các cơ quan, đoàn thể, Tổng Thống Diệm chỉ đáp từ rất vắn tắt, rồi đột nhiên, với một giọng cương quyết, nhấn mạnh từng chữ và tuyên bố:
         "Tình thế biến chuyển, vận nước đổi thay ra sao. Sử sách sau này sẽ ghi rõ... Riêng về phần tôi, nếu tôi tiến, các ông sẽ theo tôi, nếu tôi lui, các ông cứ giết tôi. Nếu tôi chết, các ông hãy theo gương tôi."
         Nói xong, Tổng Thống cáo từ rồi rút lui.
         Mọi người đều ngạc nhiên, ưu tư, vì trong mấy ngày trước đó, tình hình đã trở nên gay cấn, có thể nói là trầm trọng, một bầu không khí hoài nghi, bất trắc, không ai đoán được những gì sẽ xẩy ra.
         Rồi chỉ vài hôm sau, là cuộc chính biến 1-11-1963, Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu đã bị bọn tướng lãnh đảo chánh và thảm sát.
         Phải chăng Tổng Thống đã linh tính biết thấy những điều chẳng lành sắp xẩy đến cho mình và Đất Nước.
         Kẻ viết bài này đã có mặt tại Dinh Gia Long hôm đó và đã mắt thấy, tai nghe những lời tuyên bố nói trên.
         Nhưng sau đó, câu nói của Tổng Thống đã bị dư luận và báo chí tường thuật sai lạc:
     "Nếu tôi phục vụ cho quốc dân, xin đồng bào hãy giúp tôi. Nếu tôi bị ám hại, xin hãy trả thù cho tôi!"
         Như vậy là hoàn toàn sai!
         Một người như Tổng Thống Diệm, với đức độ hiếu sinh, nhân từ và bác ái, lại chủ trương thuyết Nhân vị một cách thành tín, không bao giờ lại có thể đặt vấn đề báo thù, báo oán", không bao giờ lại hô hào người khác trả thù cho mình! Sở dĩ có sự sai lạc sự thật, có lẽ vì một số người đã dựa vào câu nói của một nhân vật Pháp na ná như thế, đã gán cho Tổng Thống Diệm:
     "Si, J'avance, Suivez-moi. Si je recule, tuez-moi. Si je meurs, vengez-moi!"
         Nhưng ai cũng biết, những người đã từng có mặt tại Dinh Gia Long hôm đó, Tổng Thống Diệm đã không lấy một câu nói của kẻ khác để làm phương châm cho mình!

                  HƯƠNG BÌNH CAO VĂN CHIỂU
                                                 Antony, Pháp  
(Trích trong Tập San Chính Nghĩa số I do ông Đỗ La Lam chủ trương 1983).

                  Vậy Tình Thần Ngô Đình Diệm là gì?

Tinh thần là phần linh thiêng cốt lõi, nói lên ý hướng muốn thực hiện. Thí dụ: Tinh thần của một nhân vật là ý muốn, chủ trương, và hoài bão nhân vật đó muốn thực hiện. Tinh thần của Hiến pháp là: tôn trọng, bảo vệ quyền tự do củangười công dân. Vân vân và vân vân.

 

Vậy Tình Thần Ngô Đình Diệm là gì?
Trước hết phải biết TT Ngô Đình Diệm là ai? Đó là vị lãnh tụ anh minh, sáng lập chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng trước hết, TT Ngô Đình Diệm là người đạo đức, sống nhiệm nhặt khắc khổ, là người yêu nước nhiệt tình.
Ở cương vị Tổng Thống  Việt Nam Cộng Hòa, người luôn luôn tỏ ra là yêu nước, thương dân, muốn thực hiện những công trình đem lại tự do, cơm áo, hòa bình, hạnh phúc cho toàn dân dựa trên chủ thuyết Nhân vị qua hai chủ trương: Nhân Vị Cộng Đồng và Đồng Tiến Xã Hội.
Bởi vì, trước quốc dân và với đồng mình, người luôn tỏ ra tôn trọng và bảo về chủ quyền quốc gia.

Trong đáp từ với các phái đoàn vào chúc mừng nhân ngày 26-10-1963, TT Ngô Đình Diệm đã trịnh trọng tuyên bố:

"Tình thế biến chuyển, vận nước đổi thay ra sao. Sử sách sau này sẽ ghi rõ... Riêng về phần tôi, nếu tôi tiến, các ông sẽ theo tôi, nếu tôi lui, các ông cứ giết tôi. Nếu tôi chết, các ông hãy theo gương tôi."

Câu nói lịch sử này cho thấy hoài bão của người thật là lớn lao trong công cuộc lãnh đạo Quốc Gia. Lời đáp từ các phái đoàn đến chúc mùng nêu trên đúng là Lời Trối Trăng trước khi Tổng Thống và Cố vấn Nhu bị thảm sát ngày 2-11-1963. Lời trối trăng này có 3 điều rõ rệt:
   - Thứ nhất:"Tôi tiến, các ông sẽ theo tôi": Là đoàn kết với TT cùng nhau chiến đấu thực hiện công trình của chính phủ VNCH nhằm xây dựng bảo vệ hạnh phúc của nhân dân.
   - Thứ hai: "Nếu tôi lui, cứ giết tôi!" - Tổng Thống cho rằng lui là hèn hạ, là đầu hàng thì không đáng sống, vậy cứ giết đi!
   - Thứ ba: "Nếu tôi chết, hãy theo gương tôi" - Người không sợ cái chết. Dù người chết do sự sát hại nhưng người kêu gọi và khuyến khích hậu thế hãy hành động, hãy thực hiện hoài bão, ý muốn của người đối với Dân Tộc Việt Nam. Duy trì độc lập, bảo vệ chủ quyền Quốc Gia, bảo vệ lãnh thổ, xây dựng hạnh phúc cho nhân dân.

      Điện văn của Tổng Thống gửi từ Pháp trước khi về chấp chánh
                            (nguồn tài liệu:Tập san Chính Nghĩa số I)
                                     DŨNG CẢM và QUYẾT TÂM

K 517 PARIS 25 4 1755
NGAY 5 THANG 6 NAM 1954
         ONG NGO DINH NHU
                                     8 YPRES
                                     SAIGON
DA NHAN DIEN TIN CUA UY BAN TIEP DON - XIN CHUYEN DEN MOI THAN HUU NHUNG LOI CAM TA NONG NHIET STOP DUNG CAM VA QUYET TAM - CHAO THAN AI- MONG SOM GAP NHAU
NGO DINH DIEM

Trong ba lời trối trăng nói trên thời lời trối trăng thứ ba đã xẩy ra nghĩa là "Người đã bị giết vì cương quyết bảo vệ chủ quyền Quốc gia" trước áp lực thô bạo của chính quyền thực dân Kennedy và sự dã man vô nhân tính của bọn phản tướng. Người có ý nói hãy ra sức thực hiện những công trình mà Chính phủ do người lãnh đạo đang tiến hành. Những công trình ấy một phần lớn đã bị phá hủy do giới lãnh đạo mới... cho nên đã dẫn đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 đặt cả nước Việt Nam dưới ách thống trị tàn ác của tập đoàn Cộng Sản! Cũng tứ ách thống trị tàn ác đó, VN đã trở nên đói nghèo lạc hậu và là miếng mồi ngon cho tập đoàn xâm lược Bắc Kinh.
         Nhớ lại 63 năm về trước, nhân dịp khánh thành Đập Đồng Cam, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã nói về hiểm họa xâm lăng của Trung Cộng:

"Trước khi dứt lời, tôi muốn nhắc lại một lần nữa ý nghĩa sâu xa của chương trình kinh tế mà tôi đã trình bày. Chúng ta hiện nay đang theo đuổi một cuộc đấu tranh vĩ đại để bảo vệ nền độc lập của non sông và quyền tự do của dân tộc. Hạnh phúc của chúng ta và của con cháu chúng ta sau này sẽ tùy theo kết quả cuộc tranh đấu ấy. Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc gia Việt Nam cũng sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung Hoa Cộng Sản. Hơn nữa, toàn dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo..." (Diễn văn nhân dịp khánh thành Đập Đồng Cam tại Tuy Hòa (17-09-1955)

Thật không ngờ Lời tuyên bố của Tổng Thống trên đây hôm nay đã ứng nghiệm tỏ tường. Hồ Chí Minh và tập đoàn CSVN vì ngu đần rước chủ nghĩa Mác Lê Xít Mao vào, tự nguyện làm tay sai cho Tầu Cộng. Cái gọi là Hội Nghị Thành Đô 1990 tại Tứ Xuyên, CSVN đã tạo cơ hội cho giặc phương Bắc xâm lăng Việt Nam bằng chiến thuật "tằm ăn dâu"

         Việt Nam hiện đang bị CS thống trị, cần được giải thoát để tồn tại.

Tinh thần Ngô Đình Diệm đòi buộc chúng ta phải làm những gì vị lãnh đạo anh minh trông đợi?

               Sự hình thành các Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm

Y tưởng về sự hình thành khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm có lẽ đã manh nha vào khoảng thời gian 2 năm sau cuộc đảo chánh 1-11-1963. Lý do rất đơn giản là sau cuộc đảo chánh tình hình an ninh chính trị trở nên rất tồi tệ. Giới lãnh đạo mới tỏ ra hồ hởi và phấn khởi được vài ngày, nghĩ rằng họ có thể làm tốt hơn thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Thực tế cho biết nói thì dễ, hành động mới khó. Quả nhiên, sau khi nhóm đảo chánh đưa ông Nguyễn Ngọc Thơ cựu Phó Tổng Thống ra làm Thủ Tướng, thành lập nội các thì dư luận bắt đầu thất vọng.
- Thất vọng thứ nhất là Dương Văn Minh ra lệnh phá bỏ Ấp Chiến Lược, một quyết định cực kỳ ngu xuẩn khiến an ninh lãnh thổ bị đe dọa. Quốc sách Ấp Chiến Lược chủ trương gom dân lập ấp để loại trừ Cộng Sản ra khỏi nhân dân thực hiện phương châm chiến lược "tát nước bắt cá" với thành quả 80 phần 100. Nay sau lệnh phá bỏ Ấp Chiến Lược của Dương Văn Minh, thời Việt Cộng như cá nằm trên khô chờ chết có cơ hội trở về sông nước. Sau đó, dù biết sai lầm, Nguyễn Ngọc Thơ đã tuyên bố giữ lại ACL thời đã quá muộn. Ngay suốt trong tuần đầu, an ninh ACL bị bỏ ngỏ. Việt Cộng tha hồ tung hoành. Các viên chức cán bộ xã ấp không còn ai dám dấn thân hoạt động như thời TT Ngô Đình Diệm vị bọn phá hoại nằm trong đám Ma tăng Ấn Quang cùng với bọn VC gán cho cái mũ Cần Lao ác ôn để tiêu diệt. 
- Dương Văn Minh và Nguyễn Ngọc Thơ lãnh đạo quá dở, trong khí đó lại tung ra các chiêu bài mị dân, ăn chơi đàng điếm.
- Nội các do ông Nguyễn Ngọc Thơ thành lập bị dư luận chê là Chính phủ rùa. Dương Văn Minh bất lực vì ngu không biết làm gì. Kết quả là cuộc Chỉnh Lý do Nguyễn Khánh và Trần Thiên Khiêm thực hiện lên thay thế. Nguyễn Khánh được Trần Thiện Khiêm đưa ra lại muốn giành độc quyền lãnh đạo nê đã loại trừ Trần Thiện Khiêm. Dành độc quyền nhưng Nguyễn Khánh cũng không biết làm gì hơn. Cứ thế và cứ thể. Xào trộn và xáo trộn. Lại đảo chánh. Lại thay đổi nội các. Bao nhân vật mệnh danh là đối lập từng to mồm chỉ trích chính quyền do TT Ngô Đình Diệm  và nền Đệ Nhất Cộng Hoà, nay có cơ hội tham chính lại càng tỏ ra bất lực. Phan Khắc Sửu, Phan Huy Quát, Hà Thúc Ký, Nguyễn Tôn Hoàn, Nghiêm Xuân Hồng, Trần Văn Tuyên, vân vân đều tỏ ra ngu si bất lực, không biết làm việc, không làm sao vãn hồi được tình hình. Phải đợi cho đến Nhóm Tướng trẻ Nguyễn Văn Thiệu - Nguyễn Cao Kỳ được Mỹ hậu thuẫn mới tạm ổn định được tình hình.
- Dưới sự lãnh đạo của nhóm Tướng trẻ, tình hình Miền Nam tuy có thay đổi khá hơn 2 năm sau đảo chánh, nhưng vẫn không sao vãn hồi được an ninh trật tự như thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Bây giờ người ta mới nhận ra lãnh đạo một nước chậm tiến để đương đầu với âm mưu xâm lược của Cộng sản không phải là chuyện dễ dàng. Dù Mỹ đã đưa vào Việt Nam trên nửa triệu quân, dù Quân Lực VNCH đã được yểm trợ, võ trang nhưng cái uy tín lãnh đạo như thời TT Ngô Đình Diệm không còn nữa. Cứ cái đà đi xuống đó, nạn tham nhũng được dịp hoành hành, cùng với những toan tính của Mỹ trong chiến lược toàn cầu thời Miền Nam sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay Cộng Sản.
Chính trong bối cảnh đó mà những người có tâm huyết từ thời Đệ Nhất Cộng Hòa đã thấy phải làm một cái gì thiết thực và hữu ích. Cuốn Chính Đề Việt Nam của ông Ngô Đình Nhu được ấn hành nhằm tạo ra và nuôi dưỡng một luồng tư tưởng cách mạng. Và hàng năm đến ngày 2-11 đều được các nơi tổ chức long trọng Lễ cầu nguyện cho TT Ngô Đình Diệm cùng các chiến hữu đã bỏ mình vì Tổ Quốc. Một Fondation Ngô Đình Diệm dự trù được khai trương ở đường Tự Do. Tiếc là dự án chưa được hình thành thời xẩy ra biến cố 30-04-1975 khiến Miền Nam rơi vào tay Cộng sản.
- Một cuộc di cư vĩ đại lại xẩy ra sau ngày 30-04-1975. Hàng triệu người đã bỏ nước ra đi tìm tự do. Chính trong nỗi khốn khổ tuyệt vọng đó, người dân Việt Nam, đặc biệt những người Việt tị nạn ở xứ người bỗng nhớ đến TT Ngô Đình Diệm và những công trình của người trong 9 năm lãnh dạo đã làm Miền Nam trở thành một quốc gia an bình, thịnh vượng. Các Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm lận lượt được hình thành từ Hoa Kỳ, Bắc Mỹ qua đến Âu châu và Úc châu một cách tự động, tự phát theo từng địa phương, không hề có cơ quan chỉ đạo, vận động và tổ chức. Sinh hoạt chung thì na ná giống nhau, nhưng không liên hệ với nhau như một tổ chức quy mô toàn cầu. Việc tưởng niệm khá đều đặn. Có nơi, các hội đoàn cựu quân nhân và dân sự đứng ra tổ chức lễ tưởng niệm rất long trọng với sự tham dự của các giới đồng bào nhưng chỉ diễn ra trong thời gian ngày giỗ. Sau đó, ai về nhà nấy và chờ năm sau cũng vào thời điểm đó. Như vậy, xét ra, lâu nay, ta chỉ lo họp nhau tưởng niệm và dâng Thánh Lễ cầu nguyện nhân ngày giỗ cố Tổng Thống 2-11. Điều đó thật là quý hóa vì dù sao cũng nhắc nhở cho đồng bào và con cháu nhớ  đến công ơn của người. Nhưng nết xét nội dung Tình Thần Ngô Đình Diệm thời tưởng niệm chưa đủ mà phải hành động theo gương người. Chúng ta vẫn chưa có hành động cụ thể nào nhằm giải thể chế độ độc tài Cộng Sản để cùng nhau xây dựng chế độ tự do dân chủ thật sự nhằm đem lại hạnh phúc tự do cho toàn dân.
Vậy thì:
  Để bù đắp vào những thiếu sót đó, theo thiển ý, ta cần phải gấp rút hành động qua những công tác thiết thực như sau:
- Phải nghiên cứu học hỏi Tình Thần Ngô Đình Diệm
- Phải nghiên cứu và vạch ra chương trình hành động.
- Phải hành động tức là lo đào luyện nhân sự, xây dựng tổ chức.
- Tổ chức phải có lãnh đạo.
- Lãnh đạo phải có chủ đạo
- Vân vân và vân vân.
Trong phạm vi nhỏ hẹp của Bản Tin, Ban Liên lạc không thể trình bày hết mọi vấn đề mà xin để dành cho các số kế tiếp. Ban Liên Lạc sẽ lần lượt trình bày đề hậu chuyện quý vị.
Trân trọng kính chào đoàn kết quyết thắng.

San Josengày 20 tháng 09 năm 2020
TM. Ban Liên Lạc Liên Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm
  Phạm Quang Trình  - Lê Tinh Thông  - Lại Tư Mỹ

                              TRANG THƠ CHIẾN ĐẤU

 

     NHÀ VIỆT NAM
Bốn ngàn năm văn hiến
Nhà Việt Nam dựng lên
Máu xương xây nền móng
Là con cháu rồng tiên.
Hồng Bàng khởi dựng nước
Trưng Vương dẹp bạo quyền
Hơn ngàn năm kháng chiến
Giành độc lập trị yên.
Ngô Quyền danh bất hủ
Lý, Trần, Lê thần tiên
Quang Trung đời oanh liệt
Kìa non nước vững bền
Dẫu giặc Tàu, giặc Pháp
Dẫu giặc Nhật, giặc Xiêm
Ngàn đời ta bất khuất
Ngàn đời ta trung kiên.

Nhà ta nền máu xương
Mái lợp kết tình thương
Độc Lập là cửa ngõ
Tự do khắp muôn phương
Nhân dân ta đoàn kết
Khí thế ta quật cường
Trải phong ba bão táp
Với sóng cả trùng dương
Nhà ta luôn bền vững
Đời đời ôi mến thương.

Lịch sử như dòng thác
Cũng có lúc quay cuồng
Nhà Việt Nam vững mạnh
Cũng có lúc buồn thương.
Kìa thực dân, phong kiến
Kìa Cộng sản vô lương
Làm nhà ta tăm tối
Làm dân ta đau thương.

Nhưng một niềm mến tin
Là lẽ sống thần tiên
Nhà ta tình dân tộc
Nhà tự do thiêng liêng
Dẫu ngàn năm nô lệ
Dẫu trăm năm ưu phiền
Dẫu bao năm máu đổ
Giặc Cộng gieo oan khiên
Lòng dân ta bất khuất
Đấu tranh mới phỉ nguyền
Toàn dân mau đoàn kết
Cách mạng ắt vùng lên.
Nhà ta đâu phải Tàu
Nhà ta chẳng phải Tây
Nhà ta không Cộng sản
Nhà ta dân ta xây.
 Nhà ta Nhà Việt Nam
Tình thương mến ủi an
Tự Do và Độc Lập
Hòa Bình soi thế gian.

 

 

 NamBắc Trung Một Nhà
 Nam Bắc Trung cũng một nhà,
Thực dân thâm độc cắt thành ba.
Âm mưu quỷ quyệt còn ghi nhớ,
Thủ đoạn gian manh chẳng xóa nhòa.
Nam Bắc đó đây cùng sắc máu,
Bắc Nam đây đó một màu da.
Nắm tay đoàn kết mau vùng dậy,
Đánh đổ giặc thù cứu quốc gia.
                                                       DANH NGÔN
 - Không dám nói là anh hùng tạo thời thế, nhưng chúng ta tin chắc rằng những hoạt động cương quyết và hữu cơ đều có thể tạo nên cơ quan hoạt động.
                                                                          Ông Cố vấn Ngô Đình Nhu
 - Muốn biết bơi hãy nhẩy xuống nước
 - Có điều kiện cần phải tiến. Không có điều kiện cũng phải tiến.
                                                                             Khuyết danh
 - Thời đại mới, nhu cầu mới, phương pháp mới.
                                    ĐHY Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận

 

--
************************************
DIỄN ĐÀN PHỤNG SỰ XÃ HỘI
************************************
* Không viết hoặc chuyển tiếp email có lời lẽ khiếm nhã, đến các vị khai sáng cũng như lãnh tụ các tôn giáo.
* Tôn trọng nhau, không gởi vào diễn đàn bất cứ hình ảnh thô tục, dâm ô, hoặc những từ ngữ khiêu dâm, phản cảm.
 
Muốn gia nhập: PhungSuXaHoi+subscribe@googlegroups.com
Muốn đăng bài: PhungSuXaHoi@googlegroups.com
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "PSXH".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến PhungSuXaHoi+unsubscribe@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này trên web, hãy truy cập https://groups.google.com/d/msgid/PhungSuXaHoi/
MWHPR2201MB151706491D98ED6D0CF00D00BF350%40MWHPR2201MB1517.namprd22.prod.outlook.com
 
 
 
Home Page
 
 
 
News
 
ABC
AFP
AP News
BBC
CNN
I.B. Times
Newsweek
New York Times
Reuters
Washington Post
 
Asia News
 
Asia
Australia
Cambodia
China
India
Indonesia
Japan
Korea
Laos
Malaysia
Myanmar
Philippines
Singapore
Taiwan
Thailand